Vợ 5 năm chữa vô sinh không kết quả, đến lúc nhắm...

Vợ 5 năm chữa vô sinh không kết quả, đến lúc nhắm mắt lìa đời cả nhà chồng chết đứng khi….

Anh, dù biết chị nghèo, gia cảnh nhà chị khó khăn vẫn không để ý. Với anh, chị lúc nào cũng là người vợ thuần khiết, đảm đang, dịu dàng. Anh thương chị, chăm sóc cho chị. Chỉ có điều, những lúc chị tủi thân nhất thì anh lại không có nhà. Bởi tính chất công việc, có khi anh vắng nhà cả tháng, cũng có khi cả tháng lại ở nhà. Những lúc anh ở nhà thì chị còn đỡ khổ, chứ anh đi rồi thì…

Tất cả những khổ cực ấy chị chẳng nói ra đâu. Chị giữ lại cho riêng mình, mình chị chịu đựng là đủ rồi. Chị không muốn anh phải lo lắng. Nhưng cuộc đời cứ như trêu ngươi, thấy chị còn chưa đủ khổ hay sao ấy nên bắt chị còn phải chịu thêm nỗi đau đớn này.

– Cô lấy chồng mà không chịu đẻ con hả. Hay cô sợ xấu, sợ mất dáng. Nói cho cô biết nhé, tôi còn giữ cô ở lại cái nhà này là vì cô còn phải sinh con cháu cho tôi. Chứ không thì tôi đã đá cô ra khỏi đây từ lâu rồi.

Chị gạt nước mắt. Chị biết hết chứ. Chị cũng muốn sinh con lắm nhưng…
Chị nói với anh chị bị vô sinh. Không, chính xác hơn là chị khó mang thai. Bác sĩ nói phải thuốc thang đều đặn thì may ra mới có cơ hội. Chị khóc, chị đưa đơn ly hôn cho anh ký. Anh không nghe, anh muốn bên chị, cùng chị vượt qua giai đoạn khó khăn nhất này. Rồi anh chị sẽ có con, anh tin như vậy.

Mẹ chồng chị nghe mà điên lắm. Nhưng bà chẳng biết làm gì ngoài việc thuốc thang ngược xuôi, tìm thầy chữa tốt nhất cho chị. Bởi bà biết rõ tính con trai bà, ép quá, anh sẽ làm liều. Bà chỉ có mình anh, bà làm sao dám liều được.

Chị uống thuốc vô sinh của mẹ chồng, mang thai đâu chả thấy, chỉ thấy béo lên rất nhiều. Nhiều người nhìn chị, còn tưởng chị đang mang bầu. Gần 4 năm trời ròng rã, ngày nào chị cũng uống đều đặn thuốc của mẹ chồng. Mẹ chồng chị vừa lấy thuốc cho chị, vừa mỉa mai chị:

– Tốn gạo toi cơm nhà tôi, ăn hại.

Chị nghe mà chua chát quá. Rồi chị quyết định hy sinh bản thân để làm chuyện cuối cùng này cho anh, và đó cũng là mong mỏi lớn nhất của chị. Thấy chị nhận về nhiều lời chỉ trích của mọi người, anh chỉ biết động viên chị vì anh cố gắng vượt qua. Bản thân anh cũng đã tính đến chuyện xin con nuôi rồi thì…

Bước sang năm thứ 5, cái bụng của chị càng ngày càng lớn. Mọi người còn cười, chỉ trỏ, mỉa mai chị:

– Trong cái bụng ấy toàn mỡ chứ có gì đâu.

Chị nghe nhưng chẳng nói gì. Vì anh, chị sẽ cố gắng, cho dù có thế nào. 5 năm qua, chị chịu đựng đã quá đủ rồi, giờ là lúc, chị cần làm tất cả. Chị ôm bụng đau quằn quại. Anh nhận được tin chị nhập viện liền vứt hết công việc, đáp chuyến bay liên tục để về nhà. Anh vắng nhà cũng đã nửa năm nay rồi.

– Gia đình ký giấy đi. Quyết định giữ mẹ hay giữ con để chúng tôi còn cố gắng. Nhưng chúng tôi khuyên nên giữ con, vì cơ thể người mẹ đã suy nhược quá rồi. Có cố cứu, cũng không sống được.

Cả nhà chồng chị ngỡ ngàng. Anh như kẻ trên trời rơi xuống đất. Chuyện quỷ quái gì đang xảy ra vậy chứ. Chị mang thai, tại sao lại không ai biết. Cơ thể suy nhược là sao, chẳng phải chị đã được tẩm bổ rất nhiều đến mức béo như thế còn gì. Cả nhà chồng chị cứ ngỡ bác sĩ nói đùa, hay nhầm người khác cho đến khi tên chị được đưa ra và đứa trẻ trao tay giống anh như lột. Lúc này, bác sĩ khám bệnh cho chị mới nhẹ nhàng…

Thì ra chị bị bệnh. Nếu sinh con sẽ nguy hiểm tính mạng chứ chẳng phải vô sinh gì hết. Nhưng vì không muốn mọi người biết bệnh tình của mình, chị đành nói dối chị bị vô sinh. Chị uống thuốc thang của mẹ chồng cộng với thuốc mà chị điều trị bệnh khiến cơ thể phù thũng chứ chị có béo đâu. Rồi áp lực, điều tiếng, và vì anh, chị đã quyết định liều mạng mình để sinh con. Chị đã thành công, con chị chào đời khỏe mạnh. Chỉ có điều xót xa, chị còn chưa kịp nghe thấy tiếng con khóc.

Anh chết lặng, mẹ chồng chị thì như người trúng sét. Ai cũng ân hận vì sự ích kỉ, độc đoán, vô tâm của mình. Chị ra đi trong câm lặng như thế, chẳng ai ngăn nổi nước mắt. Sự hy sinh của chị, thật đáng trân trọng và ngưỡng mộ biết bao nhiêu, xót xa biết bao nhiêu.

hon_nhan

HÌNH ẢNH CHỈ NHẰM MỤC ĐÍCH MINH HOẠ

loading...
Loading...