Sốc nặng thấy bức ảnh thờ con trai ướt đẫm và bí...

Sốc nặng thấy bức ảnh thờ con trai ướt đẫm và bí mật sau những tiếng rung điện thoại của vợ lúc 2 giờ sáng

loading...

Anh không phải là người đàn ông đầu tiên của cuộc đời chị nhưng anh tin rằng mình sẽ là người đàn ông cuối cùng trong kiếp này của chị. Anh mang niềm tin ấy bước vào cuộc sống hôn nhân với chị mặc cho miễng lưỡi người đời dèm pha. Dèm pha cũng có cái cái lý của dèm pha.

Chị trước khi đồng ý làm vợ anh đã có một tình yêu sâu đậm với Phan. Anh ta hơn chị hai tuổi. Chẳng biết bố mẹ chị đi xem tướng xem số thế nào nói chị mà lấy Phan thì gia đình lụi bại, tan nhà nát cửa. Thế là tình yêu của chị bị ngăn cấm. Bố mẹ chị mang cái chết ra để dọa chị. Chị sợ hãi, chị chôn chặt tình yêu của mình với Phan để gật đầu làm vợ anh.

Còn bản thân anh, anh cũng biết rõ chị không hề có tình cảm với mình. Nhưng anh tin chắc, lâu dần, trái tim của chị sẽ bị tình cảm của anh lay động và chị sẽ hoàn toàn thuộc về anh. Bản thân anh cũng yêu thầm chị lâu lắm rồi, chỉ là chị không cho anh cơ hội mà thôi. Biết là thứ tình yêu mình đang theo đuổi là mù quáng nhưng anh vẫn không thể lỡ lòng từ bỏ. Anh tin, số mệnh có thể thay đổi. Nhưng…

Ngày hôn lễ, chứng kiến chị lộng lẫy trong chiếc váy cô dâu, anh thực sự rung động hết nấc. Nhưng nghĩ đến chuyện chị đã từng yêu sâu đậm như vậy, liệu có còn nguyên vẹn khi đến với anh. Và anh, bỗng thấy có sự hụt hẫng. Nào ngờ đâu, ga giường nhuốm đỏ, mắt anh sáng rực lên. Anh ôm chặt lấy chị, nói anh yêu chị rất nhiều. Anh tự thề với lòng, nhất định phải chăm sóc tốt cho chị, đối xử với chị tốt hết cuộc đời này. Đúng như lời anh nói, anh nói được là làm được.

Cuộc hôn nhân của anh khá viên mãn vì chị là người vợ hoàn hảo. Mọi việc, chị đều lo chu toàn hết, anh không hề phải động tay vào chuyện gì. Chị làm, quá hợp ý anh. Bố mẹ anh cũng thấy mừng vì anh lấy được người vợ tốt. Rồi chị mang thai, nghe tin anh mừng đến phát khóc. Anh đã chờ đợi giây phút này từ lâu lắm rồi. Chị có bầu, anh kêu chị dừng hết mọi công việc này, chỉ chú tâm vào chuyện dưỡng thai, chuyện tiền bạc cứ để anh lo. Chị nghe lời anh lắm, anh nói gì là chị làm theo cái đó.

Chị trở dạ, sinh cho anh một thằng cu kháu khỉnh, anh gọi điện báo tin khắp nơi vì vui mừng. Có con, anh lúc nào cũng quanh quẩn bên con, cứ đi làm về là bám lấy con. Con vói anh bây giờ là nhất. Chuyện kì lạ cũng bắt đầu sinh ra từ đây…

Dạo gần đây, chính xác là từ ngày anh xin giảm bớt công việc để có nhiều thời gian chăm sóc cho chị và con thì điện thoại của chị, thường xuyên rung vào lúc 2 giờ sáng. Anh có hỏi thì chị chỉ trả lời rằng do chị quên tắt báo thức. Với lại chị phải để điện thoại để còn nhớ giờ sang xem con ra sao. Anh nghĩ cũng hợp lý nên chẳng hỏi gì nhiều thêm nữa. Nhưng hạnh phúc ngắn ngủi quá, con ở bên anh cũng chẳng được bao lâu…

Con anh mắc bệnh hiểm nghèo bẩm sinh, các bác sĩ đã tận tình cứu chữa nhưng không thể qua khỏi. Anh đau đến ngất lịm. Ôm chặt di thể con trong tay, anh nấc nghẹn. Nguyên nhân mắc bệnh hiểm nghèo của con trai càng khiến anh thấy kì lạ hơn. Bản thân anh, dòng họ nhà anh đâu có ai mắc bệnh lạ. Bản thân anh cũng đi xét nghiệm trước khi lấy vợ, anh hoàn toàn bình thường, tại sao con anh lại. Hay là lý do ở chị… Anh chưa kịp tìm hiểu nhiều hơn thì…

Anh thấy đau đầu nên trở về nhà giữa buổi vì mệt nên xin nghỉ sớm. Vừa bước chân vào nhà, anh đã đứng hình khi bức ảnh thờ con trai bỗng dưng ướt đẫm trong khi trời không mưa, nhà chẳng dột, xung quanh vẫn khô ráo bình thường. Anh định cất tiếng gọi chị hỏi lý do vì chị lúc này đang ở nhà. Nhưng linh tính thế nào, anh lại nhẹ nhàng đi tìm chị. Và anh chết đứng trước những gì được nghe thấy sau cánh cửa phòng ngủ:

– Anh xin lỗi đã mang lại nỗi đau này cho em. Bản thân anh cũng không hề biết mình lại mắc phải căn bệnh đó nên mới hại con ra nông nỗi này. – Tiếng Phan nghẹn ngào

Anh sững sờ, chuyện gì đang xảy ra vậy chứ. Anh đẩy cửa vào bằng sự giận dữ. Trước mặt anh, Phan đang ôm chặt lấy chị với khuôn mặt đẫm nước. Sự giận dữ của anh đã buộc chị và Phan phải thú nhận tất cả. Đứa con mà anh hết lòng yêu thương lại không phải con đẻ của anh. Nó là con của Phan và chị, họ đã vụng trộm với nhau và đứa trẻ mắc bệnh hiểm nghèo cũng là do di truyền từ Phan. Vì anh cứ dính lấy con nên buộc Phan phải cầu xin chị cho gặp con vào lúc 2 giờ sáng. Điện thoại chị rung là để mở cửa cho Phan mà thôi. Di ảnh con ướt đẫm đúng lúc anh trở về đơn giản là vì Phan và chị đã khóc nức nở khi cầm di ảnh trong tay. Nước đọng trên di ảnh, là nước mắt mà thôi.

Anh chết lặng, tim anh lại vụn vỡ lần nữa. Họ xin lỗi nhau vì đã gây ra nỗi đau cho nhau, còn nỗi đau của anh, ai xin lỗi anh đây. Cuộc hôn nhân này, ngay từ đâu anh không nên tiến tới. Nhưng bây giờ có nói gì, có làm gì thì tổn thương, bi kịch cũng chẳng có gì hàn gắn, cứu vãn được.

image

HÌNH ẢNH CHỈ NHẰM MỤC ĐÍCH MINH HOẠ.

loading...
Loading...