Đi bán thân cứu mẹ mà chàng trai ko chịu trả tiền,...

Đi bán thân cứu mẹ mà chàng trai ko chịu trả tiền, cô gái hận đến tận nhà đòi và sốc nặng trước cảnh…

Nắm bàn tay gầy guộc, chằng chịt gân xanh của mẹ, Lan không thể nào cầm được nước mắt. 3 ngày nữa mà không thu xếp được tiền, Lan sẽ phải đưa mẹ về. Mà về, có nghĩa là chết. Nước mắt Lan lăn dài trên gò má xanh xao, nhợt nhạt. Đã cả tháng nay, Lan không rời mẹ nửa bước, toàn bộ tiền dành dụm được, Lan đã phải bỏ ra hết rồi. Tiền sắp hết, phí phẫu thuật cho mẹ mà không được chi trả thì ca phẫu thuật không thể diễn ra.

Căn nhà ở quê bây giờ mà bán thì sau khi mẹ khỏe lại, hai mẹ con Lan biết sống ở đâu. Hơn nữa, căn nhà đó là kỉ niệm của bố mẹ Lan, Lan không nỡ lòng nào. Còn họ hàng nhà Lan, họ cũng đã cố vay mượn, cố giúp đỡ nhưng ai cũng khó khăn nên chẳng được đáng bao nhiêu. Ngồi thở dài ngoài hành lang, Lan gần như sắp tuyệt vọng, không tìm được lối đi trên con đường cứu mẹ. Có vì tủi thân, vì bất lực, nỗi đau của Lan bật thành tiếng khóc .– Này cô…Có một bàn tay ai đó vỗ nhẹ vào vai Lan. Lau vội nước mắt, Lan ngẩng lên. Ánh đèn mờ của hành lang bệnh viện không thể che mờ được vẻ điển trai trên khuôn mặt của người con trai đang đứng trước mặt Lan. Ngơ ngác một lúc, Lan ngượng ngùng:

– Không có gì, cảm ơn anh.

Rồi Lan quay bước đi luôn. Lan không hề biết rằng Lan không để ý đến chàng trai đó, nhưng anh ta, lại chú ý đến Lan rồi. Dù nhợt nhạt, nhưng khuôn mặt Lan vẫn không thể che giấu được sự xinh đẹp.

– Cô đã thu xếp đủ tiền viện phí chưa? – Câu hỏi của vị bác sĩ già làm Lan cứng họng

– Bác sĩ yên tâm, tôi sẽ cố gắng sắp xếp. – Lan đáp lại kính cẩn

Trong lòng Lan dâng lên nỗi sợ hãi tột cùng. Lại một đêm nữa, Lan ngồi đó khóc.

– Cô đang cần tiền. – Là chàng trai hôm nọ hỏi Lan

– Phải, tôi đang cần tiền, rất cần tiền. Anh đừng làm phiền tôi nữa. – Lan gắt lên

– Tôi sẽ cô có tiền. – Chàng trai cười mỉm

– Anh giúp tôi. Điều kiện là gì. – Lan tròn mắt, tự nhiên Lan thấy có cơ hội

– Qua đêm nay với tôi. Tôi sẽ cho cô đủ số tiền cô muốn. – Chàng cười

– Ngủ với anh ư? – Lan choáng váng

Anh ta nhìn Lan bằng ánh mắt hiền và nụ cười rạng rỡ. Tiền, phải rồi, Lan đang rất cần tiền. Nhưng ngủ với 1 người đàn ông xa lạ. Lan còn chưa có người để yêu cơ mà. Nhìn vẻ lúng túng của Lan, chàng trai đoán ngay được vấn đề:

– Yên tâm, tôi sẽ đền đáp cô xứng đáng. Thừa đủ tiền cho mẹ cô phẫu thuật. Cô, cũng chỉ mất đi một thứ mà cứu được mẹ. Cô thấy thế nào.

Bất giác, Lan gật đầu. Lan đã không còn sự lựa chọn nào khác nữa rồi. Mai mà không có tiền, mẹ sẽ chết. Lan sẽ không để mẹ chết đâu. Uống xong ly nước chàng trai đó đưa, Lan thấy buồn ngủ và rồi…

Thấy mình không mảnh vải che thân nằm cạnh chàng trai, Lan ôm mặt khóc nức nở. Nhưng nghĩ ra chuyện quan trọng hơn, Lan cất lời:

– Tiền… Tiền của tôi đâu.

– Cô dại thì cô chịu, ai khiến cô tin tôi chứ. – Chàng trai cười ngạo nghễ

Ý anh ta là gì đây. Anh ta định bùng tiền của Lan đấy ư? Lan sốc, thực sự sống. Đúng, tại sao Lan lại có thể dại dột tin vào anh ta như vậy chứ. Lan chưa từng quen biết anh ta mà. Mặc vội quần áo vào người, Lan kéo tay anh ta đòi bằng được số tiền sinh mệnh đó mà không để ý thấy ga giường vẫn còn trắng nguyên.

– Anh mà không trả là không xong với tôi đâu. Tôi sẽ… – Lan uất ức

– Cô sẽ làm gì chứ. Cô sẽ theo đến tận nhà tôi ư?

Hình như chàng trai đang cố tình gợi ý cho Lan. Phải rồi, anh ta không trả, Lan sẽ theo anh ta về tận nhà đòi. Nghĩ là làm, thấy anh ta ra đón taxi, Lan cũng vội vã thuê xe ôm đi theo ngay. Hình như chỉ nghĩ đến tiền, Lan không hề để ý rằng, anh ta đang cố tình đi chậm đợi Lan đuổi theo.

Chàng trai xuống taxi, dừng trước một ngôi nhà khang trang. Lan sững sờ, tự nhiên Lan thấy chùn bước. Anh ta bước vào đó phải được chừng 1 tiếng rồi. Chắc chắn đó là nhà anh ta. Chiều nay buộc phải có viện phí. Lan không thể mềm lòng được, gạt sĩ diện qua một bên, dồn hết động lực. Lan bấm chuông cửa. Cánh cổng lớn mở luôn cả hai cánh. Cảnh tượng trước mặt Lan quá sức khó tin. Chàng trai đêm qua vừa ngủ với Lan đang diện bộ comple rất bảnh bao, trên tay còn cầm bó hoa lớn nữa. Anh ta nhìn Lan cười bí hiểm. Lan còn chưa kịp phản ứng gì thì anh ta đã tiến sát đến gần Lan, quỳ xuống rồi giơ bó hoa lên trước mặt Lan:

– Đồng ý làm người yêu anh nhé!

Lan còn chưa hết bàng hoàng vì câu nói ấy thì điện thoại đổ chuông. Lan mừng rơi nước mắt khi bác sĩ nói toàn bộ tiền phẫu thuật đã được thanh toán và lịch phẫu thuật sẽ diễn ra vào chiều mai. Mẹ Lan được cứu rồi. Lan tắt điện thoại, nhìn chàng trai trước mặt bằng đôi mắt cảm ơn:

– Anh… – Lan không thể thốt nên lời vì quá xúc động

– Anh đã thực hiện đúng lời hứa rồi. Giờ anh muốn chính thức được tìm hiểu em. Hãy cho anh một cơ hội nhé!

Thì ra sự hiếu thảo của Lan đã khiến cho chàng trai ấy cảm động. Vị giám đốc trẻ tuổi ấy vào thăm người nhà bệnh đã phải lòng Lan. Định mệnh đã để cho họ gặp nhau, có cơ hội được gắn kết với nhau. Ở hiền gặp lành đúng là chẳng sai rồi.

ST

Thấy mình không mảnh vải che thân nằm cạnh chàng trai, Lan ôm mặt khóc nức nở. Nhưng nghĩ ra chuyện quan trọng hơn, Lan cất lời:
– Tiền… Tiền của tôi đâu.
– Cô dại thì cô chịu, ai khiến cô tin tôi chứ.
Ý anh ta là gì đây. Anh ta định bùng tiền của Lan đấy ư? Lan sốc, thực sự sống. Mặc vội quần áo vào người, Lan kéo tay anh ta đòi bằng được số tiền sinh mệnh đó mà không để ý thấy…

 

 

Nguồn: Webtretho.com

loading...
Loading...
Loading...